Đà Lạt không phải là nơi để người ta đến một lần rồi thôi. Có một thứ “tình dược” nào đó ẩn mình trong những làn sương sớm, khiến bước chân lữ khách cứ lỗi nhịp rồi lại tự nguyện quay về. Người ta bảo Đà Lạt giờ đông quá, xô bồ quá, nhưng nếu bạn biết cách yêu, Đà Lạt vẫn dịu dàng như một nàng thơ chưa bao giờ cũ.
Buổi sáng ở đây bắt đầu bằng cái se lạnh mơn man da thịt. Đừng vội thức giấc trong những căn phòng khách sạn đóng kín cửa. Hãy chọn một homestay nhỏ ven sườn đồi, mở tung cửa sổ để hít hà mùi nhựa thông ngai ngái trộn lẫn với mùi cỏ ướt. Bước xuống phố, ghé vào một quán cà phê “cũ kỹ” – nơi mà tiếng nhạc Trịnh vang lên trầm mặc bên chiếc radio cũ. Nhấp một ngụm cà phê đen nóng, nhìn dòng người chậm rãi qua những con dốc, bạn sẽ thấy thời gian như ngưng đọng.
Đà Lạt là sự giao thoa tuyệt vời giữa nét cổ điển của những dinh thự Pháp cũ và sự phóng khoáng của thiên nhiên cao nguyên. Đó là những khóm hoa dã quỳ vàng rực rỡ báo hiệu mùa đông, là sắc mai anh đào hồng rực cả góc trời khi xuân về, hay những cánh đồng hoa cẩm tú cầu kiêu kỳ trong nắng. Mỗi mùa, Đà Lạt lại khoác lên mình một tấm áo mới, nhưng cái “chất” bình yên thì vẫn vẹn nguyên ở đó, chờ đợi những tâm hồn cần được chữa lành.